Trang nhất » Tin Tức » Nghệ thuật cải lương

Tài Linh - Cô gái bán vé hát trở thành ''SAO''

Chủ nhật - 02/05/2004 23:06
Tài Linh - Cô gái bán vé hát trở thành ''SAO''

Tài Linh - Cô gái bán vé hát trở thành ''SAO''

(CLVN.VN) - Những năm cuối của thập niên 80-90, sân khấu thành phố Hồ Chí Minh bỗng nổi lên một gương mặt nữ diễn viên làm nhiều người chú ý. Bắt đầu từ khi cô về hát trên sân khấu tuồng cổ Minh Tơ diễn vai Bạch Liên trong vở “Tiên đơn núi Dị”. Người ta nhận ra cô diễn viên ấy là cô gái từng một thời bán vé hát ở đoàn Sài Gòn III. Cô có nét mặt hao hao giống một nghệ sĩ tài danh được nhiều khan giả yêu mến. Vâng đó chính là nữ nghệ sĩ Tài Linh, em ruột của nghệ sĩ Tài Lương hiện cùng chồng là nghệ sĩ Minh Tâm sinh sống ở Pháp. Con đường nào đã đưa một cô gái bán vé hát trở thanh` “ngôi sao” được đông đải khan giả ái mộ?
“CON GÁI BÌNH ĐỊNH MÚA ROI ĐI QUYỀN”

Mẹ tôi quê Bến Tre. Cha tôi là người Bình Định lưu lạc lên đất Sài Gòn từ thuở niên thiếu. Hai bàn tay trắng ông đã tự mình gầy dựng nên sự nghiệp. Trước giải phóng cha tôi là chủ tiệm may Ngọc Châu nổi tiếng ở đường Ngô Tùng Châu (tức đường Lê Thị Riêng bây giờ). Những chiều mưa going tố, cha tôi hay ngậm ngùi kể cho chúng tôi nghe về vùng đất Bình Định nghèo khó nổi tiếng vơí câu hát: “Ai về Bình Định mà coi! Con gái Bình Định múa roi đi quyền”. Hồì còn bé lần đầu tiên nghe câu hát, tôi thắc mắc hỏi cha tôi: “Con gái thì phải hiền thục dịu dàng, tại sao con gái Bình Định lại nổi tiếng giỏi võ nghệ hở cha?” Cha tôi cười, ánh mắt buồn : “Ngày xưa đất Bình Định giặc giã liên miên nên bất kỳ người Bình Định nào kể cả đàn bà con gái cũng buộc phải giỏi võ nghệ”. Nhớ quê , cha tôi đã lấy tên thôn quê nhà đặt tên cho tôi, là Huỳnh Thị Phú Nhuận. Sau này cha tôi cũng đã lấy tên địa danh quê nhà Tổng Tài Lương đặt nghệ danh cho chị Tài Lương. Cha mẹ tôi sanh cả thảy bảy người con, người anh cả đã mất khi mới chào đời, hiện còn sáu chị em – tôi có ba người chị và hai em trai, trong đó chị Tài Lương, tôi và Chí Linh cùng theo nghề hát. Nhà có đến bốn chị em gái nên suốt ngày chị em tôi cãi nhau chí chóe. Chuyện gì cũng có thể gây lộn được, có khi chỉ vì giành nhau cái áo, đôi giày, quyển truyện haỵ Tánh tôi hồi bé ngỗ nghịch ương bướng như con trai. Chị Tài Lương thì khác hẳn, thích ca múa, làm dáng “điệu đà” tôi chúa ghét. Thế là tôi nghĩ ra đủ trò tai quái để chọc ghẹo chị đến khi chị rượt tôi chạy khắp nhà và kết cục là một trận “hỗn chiến” tưng bừng kéo cả chị Hai, chị Ba vào cuộc. “Trận Chiến” chỉ kết thúc khi chúng tôi nghe tiếng hét vang nhà của cha tôi. Tay lăm lăm cây thước may, gương mặt cha tôi đỏ bừng giận dữ nhìn chị em tôi quần áo xốc xếch, tóc tai rối bù, mặt mũi, tay chân bị trầy xước. Không cần hỏi tội đứa nào ông bắt cả bốn chị em nằm dài song sượt trên sàn đánh một lượt bốn đứa. Vừa đánh cha tôi vưà nói: - Cái tội lớn nhứt chị em một nhà không biết thương nhau mà gây lộn với nhau, đánh cho chừa nè. Mỗi tiếng “chừa nè” cây thước lại nhịp xuống mông bốn chị em đau điếng, chúng tôi đau trào nước mắt mà không dám khóc lớn. Bị đòn đau nhưng chứng nào vẫn tật ấy, không hiểu sao chị em tôi vẫn cứ gây lộn hoài. Tánh cha tôi rất nghiêm khắc, kỷ cương, đâu ra đó. Má tôi lại khác, rất hiền, chẳng bao giờ đánh chúng tôi một roi nào. Con cái gần má, thương má đã đành, chị em tôi đứa nào cũng sợ cha nhưng lại rất thương cha tôi. Cha tôi rất mê cải lương. Ông mê nhứt là giọng ca của nghệ sĩ Tấn Tài, Minh Cảnh. Trong bốn đứa con gái, cha tôi rất cưng chị Tài Lương vì ngay từ hồi bé xíu chị Tài Lương đã bộc lộ năng khiếu ca hát, gương mặt chị lại rất xinh xắn, dễ thương. Ngay khi chị còn bé, cha tôi cho chị Tài Lương học ca hát biểu diễn ở trường Quốc gia Âm nhạc và Kịch nghệ. Riêng tôi nếu như ngày ấy có ai tiên đoán sau này tôi sẽ theo nghề hát thì ắt hẳn cha tôi chẳng bao giờ tin.

* MỐI TÌNH ĐẦU VÀ GIẤC MỘNG LÀM...ĐỘNG VIÊN!

Hồi còn bé, tôi mơ nhiều thứ lắm. Thấy cô bác sĩ khoác lên người bộ áo trắng toát, gương mặt hiền hậu dịu dàng tôi mơ sau này mình sẽ trở thanh` bác sĩ, nhưng khi thấy máu tôi lại sợ và dứt bỏ ý nghĩ sẽ theo học nghề ỵ Tôi học không giỏi cũng không yếu. Có lẻ tôi sẽ học khá hơn nếu như tôi chăm chỉ hơn một chút. Khi học lên trung học, một ước mơ mới bắt đầu thành hình trong tôi. Tôi rất thích mon thể dục dụng cụ, thế là tôi lên “kế hoạch” sẽ thi vào trường cao đẳng thể dục thể thao. Có lẽ tôi sẽ không có ước muốn ấy mãnh liệt như thế nếu như không phải vì…ánh mắt một chàng trai.

Lần đầu tiên gặp anh ấy tôi như bị hút vào đôi mắt đẹp của anh. Tôi nhớ hôm ấy anh ngồi bên cửa sổ đàn ca rất sôi nổi giữa một bầy con trai con gái trông anh nổi bật vì gương mặt có vẻ chững chạc, già dặn trước tuổi. Tiếng đàn giọng ca của anh nồng ấm lạ lùng. Ý nghĩ đầu tiên đến với tôi: “Con trai gì có đôi mắt ướt thế”. Sau này tôi mới biết anh tên Cường - trưởng ban thể thao của trường, học khác lớp tôi. Còn tôi là trưởng ban văn nghệ của trường. Anh Cường giỏi đàn nên thường dợt văn nghệ với chúng tôi. Và tôi với anh đã quen nhau từ đó. Một buổi chiều liên hoan cuối năm, cả lớp tíu tít vì được nghỉ hè rong chơi thoải mái. Tự dưng long tôi lại buồn hiu hắt, nghĩ đến mấy tháng nghỉ hè phải xa …người ta, tôi buồn vô cùng. Bất ngờ bọn con gái lớp tôi ùa vào, kéo theo cả anh Cường với cây đàn trên tay, bọn chúng la lớn: - Nhuận ơi! Lại đây ca thi với anh Cường, bọn tao ca dở quá, ảnh cho “rớt đài” hết rồi, chỉ còn trông đợi ở mày thôi. Anh nhìn tôi miệng cười mà ánh mắt như có vẻ thách thư”c muốn nói điều gì. Tôi ngượng quá chống chế, nói cộc lốc : - Ca gì tao không vui đâu mà ca. -Nhuận ca hay lắm. Ca đi Nhuận. Anh nài nỉ giọng trầm ấm và tôi không thể…từ chối được. Anh đàn, tôi ca. Chúng tôi ca say sưa bài “Nỗi buồn hoa phượng”. Bọn con gái lớp tôi tinh quái nghịch ngợm như …quỷ sứ, chúng đã đóan được giữa chúng tôi đang có tình ý gì và từ năm học lớp mười một tôi đã biết được mối tình đầu đời dịu ngọt trong sang như thế nào. Rôì đến ngày chúng tôi ra trường. Anh Cường mê thể thao nên anh rủ tôi cùng thi vào trường Cao đẳng Sư phạm Thể dục Thể thao. Bất ngờ năm 1977, cha tôi mất. Tiệm may ế ẩm, mẹ tôi không biết xoay xở ra sao. Mất cha mẹ con tôi như mất một chỗ dựa lớn. Mẹ để tiệm may cho chị tôi và dẫn tôi cùng hai em trai tôi về quê sinh sống. Mỗi ngày cuối tuần nghỉ học, anh Cường laị bỏ xe đạp lên xe đò đi về quê thăm tôi. Mẹ tôi rất quý mến anh. Mẹ hay nói với tôi: - Thằng Cường rất tốt và đàng hoàng. Gặp được một người con trai như thế là tốt phước cho con lắm. Con đừng có đứng núi này trông núi nọ. Tôi cũng đã nghĩ mình sẽ lấy anh rôì sanh con, cuộc đời tôi sẽ bình lặng êm ã như thế thôi. Có những buổi chiều, tôi đúng bên bờ sông, gió sông lùa mát rượi. Những cây dừa vươn cao xanh ngắt trầm mặc. Tự dưng long tôi lại thoáng một nỗi buồn mơ hồ. Tôi không muốn sống mtộ cuộc đời phẳng lặng, tôi nhớ đường phố náo nhiệt, nhớ bạn bè cùng lớp giờ này đang làm gì, ở đâu?

VÀO NGHỀ "BẤT ĐẮC DỈ" ĐI BÁN VÉ HÁT

Đôi khi cuộc đời có những bước ngoặt tình cờ làm thay đổi cả đời người. Chị Tài Lương đã đi theo nghề hát như ước nguyện của cha tôi. Suốt thời gian tôi theo má về ở dưới quê, chị rất hay về quê thăm má và tôi. Mỗi lần thấy chị về tôi mừng rỡ lắm. Nhớ ngày xưa còn bé tôi hung dữ thường “bắt nạt” chị và cũng ghen tỵ với chị, còn bây giờ tôi rất ngưỡng mộ chị. Một lần chị Lương về quê, tôi ađng lúi húi dọn cỏ trong góc vườn. Ngẫng đầu lên tôi bắt gặp chị đang nhìn tôi chăm chú, vẻ mặt chị tư lự, xót xa. Chị ngồi xuống bên tôi, đột ngột hỏi: - Em có muốn theo chị về thành phố không? Chị sẽ đưa em vào đoàn hát. Tôi ngẩn người ngỡ ngàng. Tánh tôi thường hay do dự, mỗi khi phải thay đổi cái gì đó trong cuộc sống của mình. Nhất là bây giờ trước mắt tôi là một “thế giới” tôi chưa từng biết … Tôi rụt rè nói : -Em theo chị về đoàn làm gì được? - Ừ thì …em bán vé hát. Đoàn đang thiếu người bán vé. Tôi biết lúc ấy vì thương tôi, chị Tài Lương chỉ mong muốn dẫn tôi lên thành phố, tìm cho tôi một công việc sinh sống. Chắc rằng chị không thể ngờ được quyết định đột ngột của chị đã làm thay đổi cuộc đời tôi. Chị Tài Lương dẫn tôi về đoàn Sài Gòn III, tôi được nhận vào đoàn làm việc ngay. Thế là tôi đã bắt đầu bước vào “thế giới” cải lương làm công việc của một người bán vé hát. Đó là năm 1977, tôi vưà tròn hai mươi mốt tuổi. Tôi còn nhớ những năm ấy sân khấu các đoàn cải lương thành phố tràn trề sinh khí, hoạt động nhộn nhịp như đi trẩy hôi. Đoàn Sài Gòn III có một đoàn thanh niên hoạt động rất sôi nổi quy tụ những diễn viên trẻ, học viên trẻ của đoàn. Tôi cũng tham gia sinh hoạt trong đoàn thanh niên. Những năm học trung học, tôi có chút “vốn liếng” ca tân nhạc nên thường ca tân nhạc trong những chuyến phục vụ của đoàn thanh niên. Nhiều lần đi ca tân nhạc, bất ngờ anh Thanh Điền và chị Thanh Kim Huệ nói với chị Tài Lương : - Ê Tài Lương ! Con nhỏ em mày có làn hơi khá quá chớ, sao không tập cho nó ca vọng cổ? Tôi còn lung túng chưa biết trả lời sao thì chị Thúy Lan, Lan Chi ở đoàn cũng nói vun vào. - Phải đó Tài Lương, tập cho nó ca thử xem. Chị Tài Lương hết sức bất ngờ. Một phân` chị do dự vì theo lẽ thương tình, nghệ sĩ theo nghề hát trước tiên phải có sự say mê nồng nhiệt nghề hát, tập tành ca diễn, có chút vốn liếng rồi mới bước vào nghề. Còn tôi, chị Tài Lương không thấy ở tôi một niềm đam mê nghề hay ước muốn mãnh liệt trở thành nghệ sĩ cải lương. Thât. sự từ khi vào đoàn Sài Gon III tôi thích cải lương, thích xem nghệ sĩ biểu diễn nhưng tôi không hề có một ý niệm mình sẽ theo nghề hát, đơn giản chỉ vì tôi thấy mình không có năng khiếu. Nhiêù nghệ sĩ trong đoàn động viên, tôi bắt đầu tự tin ở mình và đi học ca cổ, học diễn với các học viên đang học nghề ở đoàn. Từ đó tôi vưà bán vé, vừa học nghề. Ban ngày tôi còn đến học ca cổ ở anh Duy Khanh (con của nhạc sĩ Vỹ Chỗ). Cần mẫn, chăm chỉ nên tôi học nghề tiến bộ nhanh chóng.

*NHỮNG VAI DIỄN ĐẦU TIÊN VỚI NGHỆ DANH NGỌC CHÂU

Tôi biết mình vào nghề khá trễ nên tôi phải nổ lực học hỏi hơn nhiều những ngời khác. Tôi may mắn được rất nhiều an hem nghệ sĩ ở đoàn Sài Gòn III bấy giờ như anh chị Thanh Điền, Thanh Kim Huệ, chị Thúy Lan, Lan Chi, anh Thanh Việt, anh Vân Hương …hết lòng chỉ bảo cho tôi. Học nghề được năm tháng, toi bắt đầu được đoàn cho ra sân khấu hát để …”quen đèn”. Tôi còn nhớ hai vai diễn đầu tiên trong đời tôi là vai Mai trong vở “Mái tóc người vợ trẻ”, vai Sà-Rong trong “Tình ca biên giới”. Đó là hai vở rất ăn khách của đoàn Sài Gon III
thời bấy giờ. Ra sân khấu nghệ sĩ phải có nghệ danh. Tôi nghĩ đến cha tôi, biết tôi theo nghề hát cha tôi sẽ vui mừng ngạc nhiên lắm. Tôi đã lấy tên cha là Ngọc Châu để đặt nghệ danh cho mình. Lần đầu tiên bước ra sân khấu, tôi lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Chị Tài Lương chăm chút vẽ mặt cho tôi. Anh Cường còn lo lắng hơn cả tôi, anh lăng xăng giúp tôi chải tóc, lấy nước cho tôi uống. Tôi quýnh quáng hồi hộp còn hơn lần tôi đi thi tốt nghiệp. Rồi cũng đến lúc tôi ra sân khấu biểu diễn, chỉ xuất hiện trong vài lớp ngắn mà tôi có cảm giác thời gian như kéo dài vô tận. Tôi không dám nhìn xuống hàng ghế khán giả. Nhớ ời chị Tài Lương dặn, tôi hít thật sâu một hơi thật dài để gắng lấy lại được bình tỉnh, thế mà tôi cứ có cảm giác tay chân mình vụng về thừa thải không biết để ở đâụ Tôi ca rớt nhịp nên lại càng quýnh quáng. Cuối cùng tôi cũng được “giải thoát” khỏi lớp diễn. Vào hậu trường tôi oà khóc vì tự giận mình ngốc nghếch làm anh Cường phải đi theo vỗ về an ủi tôi hết lời. Tôi ở đoàn Sài Gon III hơn ba năm, vừa diễn vưà học nghề. Đó là những năm tháng quý giá cho nghề nghiệp của tôi. Cũng thời gian này – năm 1979 tôi và anh Cường thành hôn. Anh Cường đã từ bỏ niềm đam mê thể thao và theo tôi vào đoàn Sài Gòn III, đàn cho đoàn.

*ĐÀO CHÁNH ĐOÀN CẢI LƯƠNG NHA TRANG

Năm 1981, một dịp may bất ngờ đến với tôi. Bầu đoàn cải lương Nha Trang (Quốc Trầm Phương Dung) cử người đi coi hát ở đoàn Sài Gòn III, thấy tôi ca diễn được đã ngỏ lời mời tôi về hát đào chánh cho đoàn. Quả là một bất ngờ quá lớn vì lúc ấy ở đoàn Sài Gòn III, tôi chỉ hát những vai phụ hết sức khiêm nhường. Tôi vưà vui vưà phân vân vì mới sanh bé Duy An chưa đầy năm, đi hát xa phải xa con …tôi nhớ con sao nổi. Anh Cường hối thúc tôi: - Cơ hội không dễ gì đến với mình, em phải can đảm nắm bắt chứ. Thế là vợ chồng tôi gởi con cho ông bà nội, theo đoàn Nha Trang đi xuống tỉnh. Mỗi lần về thăm con, tôi đi là thằng bé gào khóc. Tiếng khóc của con làm long tôi như đứt từng khúc ruột. Tôi bỏ chạy như chạy trốn nổi đau trong lòng mình. Một năm ở đoàn Nha Trang tôi đã diễn nhiều tỉnh miền Trung, tôi hát chung với các diễn viên Quốc Trầm, Phương Dung, Vương Tuấn, Lệ Huyền, Thanh Hùng … Tôi bắt đầu được khán giả yêu mến qua những tuồng “Công Chúa tóc thơm”, “Cây gậy thần”, “Tình Ca biên giới” … Mang tiếng là đóng vai chánh, thực ra nghề nghiệp của tôi còn rất non nớt, bài bản cải lương tôi chưa biết nhiều, diễn xuất còn rất yếu. Buổi tối hát, những lúc chưa đến lớp mình diễn, tôi luôn ngồi bên cánh gà xem an hem nghệ sĩ biểu diễn, vưà xem vưà học tập. Buổi trưa an hem nghỉ ngơi, tôi lại đến với các chú trong dàn nhạc của đoàn để luyện dợt các bài bản cải lương, nắm vững nhịp nhàng. Cứ thế như một con ong cần mẫn chăm chỉ, tôi đã học nghề từ thực tế sân khấu, từ an hem đồng nghiệp. Rời đoàn Nha Trang tôI đã đi qua nhều đoàn tỉnh: Tiếng ca Sông Cửu, Tây Ninh II, Long Giang, Vũng Tàu II, Cửu Long I …Tôi đã đổi tên nghệ danh thành Tài Linh. Những năm tháng tôi diễn ở tỉnh thìi chị Tài Lương đã đi xuất cảnh sang Pháp cùng chồng là nghệ sĩ Minh Tâm. Em trai tôi - Huỳnh Trung Đức lấy nghệ danh Chí Linh cũng bắt đầu theo nghề hát, theo học trường đào tạo diễn viên của Nhà hát Cải Lương Trần Hữu Trang. Sau bảy năm đi tỉnh, từ năm 1988, tôi đã có dịp được trở về thành phố. Lúc ấy đoàn tuồng cổ Minh Tơ, nữ nghệ sĩ Thùy Dương sắp từ giã đoàn đi nước ngoài nên đoàn mời tôi hát thế vai chị Thùy Dương trong vở “Tiên Đơn núi Dị”. Bước qua sân khấu tuồng cổ - một mãnh đất lạ lẫm, anh chị em nghệ sĩ tuồng cổ, đặc biệt là anh Thanh Tòng đã chỉ dạy nghề cho tôi tận tình, giúp tôi đứng vững được ở sân khấu tuồng cổ. Tôi đã hát được thành công nhiều vai như Hàn Tối Mai trong “Trãm Trịnh Ân”, Điêu Thuyền trong “Phụng Nghi Đình”, Chúc Anh Đài trong “Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài”, đặc biệt vai Lý Thần Phi trong vở “Bích Vân Cung Kỳ Án”. Nếu ban đầu không có sự động viên, chỉ dẫn của anh Thanh Tòng tôi đã không tự tin diễn vai này. Với nhiều nghệ sĩ, con đường đi hát thường gặp nhiều trắc trở. Riêng tôi - một nghệ sĩ “bất đắc dĩ” lại gặp được những tấm lòng đầy nhiệt huyết với nghề. Tôi tự hào đã đi vào nghệ thuật bằng đôi chân của chính mình. Và cái đích tôi đến vẫn còn ở phía trước…
Ty Ty Yến
Theo BSK

Theo: ngocanh

Nguồn tin: BSK

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tony Mọng - 31/01/2014 09:13
chị tài linh là 1 người em rất ái mộ đã từ lâu lấm rồi ,chị có 1 giọng ca ngọt ngào ấm áp
An - 10/06/2012 09:46
toi thich nhung nguoi di len tu chinh nang luc that su.
nhung gioi nghe si tre ngay nay mat di nhung thu do roi
Comment addGửi bình luận của bạn : Lưu ý viết có dấu khi thảo luận
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn