Trang nhất » Tin Tức » Hoạt động

NS VĂN HƯỜNG HỘI NGỘ NSND LỆ THỦY

Thứ hai - 05/09/2016 19:27
NS VĂN HƯỜNG HỘI NGỘ NSND LỆ THỦY

NS VĂN HƯỜNG HỘI NGỘ NSND LỆ THỦY

(CLVN.VN) - Cách đây ít lâu, Bảo tàng sáp Việt đã mời NSND Lệ Thủy, NS Văn Hường đến đo tượng sáp. Cả hai nghệ sĩ đã có dịp hội ngộ sau nhiều năm xa cách. Trước đó trong đợt đặc cách phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân cho một số nghệ sĩ có nhiều đóng góp cho nền văn học nghệ thuật, đại diện vài ban ngành của TP HCM đến nhà đề nghị đưa tên “vua vọng cổ hài” Văn Hường vào danh sách, ông cảm ơn và vui vẻ từ chối với câu nói bất hủ: “Tôi đã đi cắm câu lâu rồi”.
NSND Lệ Thủy nói: “Từ ngày ông xuôi về quê  cũ “cắm câu” đã ngót nghét 15 năm, nhiều nghệ sĩ mất liên lạc, tưởng ông định cư nước ngoài. Khi biết tin ông vẫn ở quận 9, nhiều bạn trong đàn ca tài tử đã đến viếng thăm. Gần như tháng nào ông cũng được các nghệ sĩ cải lương nổi tiếng ghé thăm, từ các đồng nghiệp cao niên đến thế hệ cùng thời, hậu bối. Tôi có nhiều kỷ niệm với anh sáu Văn Hường, khi mà chúng tôi còn trẻ, mới vào đoàn Kim Chung, tôi đóng vai Tố Tâm, còn anh đóng vai Tiểu Đồng đi theo hầu Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài. Có thể nói, việc đúc bức tượng sáp của  NS Văn Hường là một việc làm ý nghĩa, vì bài ca vọng cổ hài qua chất vọng của NS Văn Hường là bút pháp tài hoa của NSND Viễn Châu đã dung nạp đủ tinh chất hỉ, hộ, ái, ố. Quá trình nghiên cứu trong cách ca đã giúp NS Văn Hường định vị bài vọng cổ hài và thầy tôi – NSND Viễn Châu đã trải qua ba công đoạn để sáng tác bài vọng cổ hài, đó là sáng tác mang yếu tố hài, giọng ca để hiện chất hài và và nhạc cổ đệm phải biết nhấn nhá chữ đờn hài. Ráp 3 công đoạn này lại sẽ có một trường phái. Thời đó, nhật báo Tiếng Dội nhận xét: “Đệ nhất thập lục huyền cầm Bảy Bá đã khai sáng trường phái vọng cổ hài qua việc phát hiện nghệ sĩ Văn Hường”.

Xuôi về lại quê cũ ở Thủ Đức (nay là quận 9) để an dưỡng tuổi già sau gần nửa thế kỷ đi diễn NS Văn Hường quan niệm rằng danh hiệu chỉ thực sự ý nghĩa khi mình còn đứng trên sân khấu, giải nghệ rồi thì không nên nhận làm gì.

Ông đã tâm sự, thời của tôi là thời của những danh ca Út Trà Ôn, Thành Được, Hữu Phước, Minh Cảnh… Tôi mê cải lương nhưng biết mình không có khả năng đóng kép mùi nên chọn theo hướng hề. Thành công của tôi có một phần đóng góp rất lớn của soạn giả Viễn Châu. Ông chỉ cần nghe qua giọng ca của một người là nắm được sở trường của người đó. Từ đó ông viết theo kiểu “đo ni đóng giày”, chỉ cần vài bài ca đã có thể lăng – xê một giọng ca, một tên tuổi trở thành nổi tiếng. Riêng với sự nổi tiếng của tôi, tài năng riêng cùng với nội dung bài vọng cổ, và tấm lòng người viết bài vọng cổ là những cái không thể tách rời”.

NS Văn Hường đã thu âm khoảng 230 bài ca do NSND Viễn Châu soạn, hát thêm khoảng 200 bài của soạn giả khác, mà hơn một nửa trong số này thuộc diện nổi tiếng, được thu đĩa nhựa nhiều lần. Ông tên thật là Nguyễn Văn Hường, sinh năm 1932 (giấy tờ ghi 1934) tại Mỹ Thành, Long Thạnh Mỹ, Thủ Đức (nay thuộc quận 9, TP. HCM) trong một gia đình nông dân, không ai theo nghệ thuật cải lương, ca cổ… Khoảng 15 tuổi, Văn Hường lên Sài Gònbán hạt dưa ở rạp cải lương nổi tiếng thời bấy giờ là Nguyễn Văn Hảo (nay là Nhà hát Kịch TP.HCM, 30 Trần Hưng Đạo, quận 1) suốt ngày nghe loa mà hát theo ca cổ. Tại đây, ông được mời về quán Lệ Liểu – Thị Nghè biểu diễn, rồi ông bầu Bảy Cao (gánh hát Hoa Sen) qua đây chơi nghe thấy mà kết rơ; rồi soạn giả NSND Viễn Châu đoán được tài mà “đo ni”, chỉ vài năm sau, Văn Hường đã thành vua vọng cổ hề, dù không đẹp trai, miệng móm, thiếu chiều cao.

NS Văn Hường có chất giọng đặc trưng, đặc biệt là âm “ự” và cách phát âm chữ “r”, Văn Hường đã khai phóng một lối ca riêng, không những để lại nhiều dấu ấn trong lòng người xem, mà còn ảnh hưởng đến nhiều nghệ sĩ khác. Soạn giả Nguyễn Phượng từng nhận định: “Văn Hường biết sáng tạo, khai thác thêm ở giọng ca và cách ca cho khác lạ và phù hợp với vọng cổ hài. Đó là cách luyến láy, nhấn nhá và kéo dài  phụ âm “r”, hoặc lên giọng thật cao ở những chữa mang dấu sắc, dấu hỏi, đặc biệt vô vọng cổ với chữ ự…ự… ự… lên xuống trước khi xuống hò, hoặc chữ ư… ư… khi dứt câu 2, nghe rất độc đáo, mang nhãn hiệu riêng biệt của Văn Hường mà nghệ sĩ khác khó bắt chước theo”.

Hồi sinh nhật 78 tuổi, Văn Hường chia sẻ: “Đã qua tuổi cổ lai hy, còn có người nhớ, người mến, đêm đêm còn đứng phục vụ theo yêu cầu của dân mộ điệu trên sân khấu quán nhà, đó là niềm vui, niềm hạnh phúc lớn lao nhất của nghệ sĩ về chiều như tui. Còn “ự" được tui cứ “ự”, cho đến khi nào “ợ” thì… nghỉ!”.

Văn Hường tâm sự đời ông đời ông lên xe xuống ngựa, từ tay ngang thành nghệ sĩ, rồi làm bầu gánh hát này kia, tuổi già không còn tiền, nhưng kể ra cũng không quá bi đát. Vì ông được lui về quê cũ, sống trên mảnh đất chừng 200m2, tuy nhỏ hẹp hơn xưa nhiều lần, nhưng vẫn là nhà của mình. Vì ông còn vợ hiền, người đã nhẫn nại, chịu đựng đợi chồng “lá rụng về cội”. vì ông còn nhiều con cháu, đứa ở xa đứa ở gần, “nhìn tụi nó biết mình còn tương lai”. Vì ông còn có sự ngưỡng mộ của khán giả, sự nể trọng của đồng nghiệp, và căn bản nhất, vẫn còn yêu đời. “Nếu trở lại từ đầu để sống cuộc đời này một lần nữa, tôi vẫn làm hề, vẫn muốn đem niềm vui đến với mọi người”.

Hiện ông sống với người vợ đầu cùng 5 con và các cháu. Trong gia đình chỉ có con trai Thanh Tùng là theo nhạc, chơi organ, vợ anh này là NS Thanh Trúc, HCV Giọng ca cải lương của Đài Truyền hình Bình Dương, nhưng không theo đoàn chuyên nghiệp. 

Nhiều nơi vẫn gọi ông đi diễn, đi thi âm, ví dụ Vầng trăng cổ nhạc, nhưng ông một mực từ chối, vì sợ mình lớn tuổi, già và xấu rồi, lên sân khấu lại phụ lòng người mộ điệu lâu nay. “Nay được đúc bức tượng sáp tôi vui lắm, cảm ơn ba nghệ nhân và bảo tàng này, đã cho tôi niềm vinh dự”.

Theo: Bạch Cúc

Nguồn tin: Nam Khánh - Báo sân khấu

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn : Lưu ý viết có dấu khi thảo luận
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thảo Luận

26/05/2017
20/05/2017
05/05/2017
26/04/2017
18/04/2017
18/04/2017
13/04/2017
08/04/2017
05/04/2017