Trang nhất » Tin Tức » Đó đây gần xa

Ðào Nguyên lạc lối Từ Thức gặp tiên nữ Giáng Hương

Thứ bảy - 29/08/2015 12:24
Ðào Nguyên lạc lối Từ Thức gặp tiên nữ Giáng Hương

Ðào Nguyên lạc lối Từ Thức gặp tiên nữ Giáng Hương

(CLVN.VN) - Người ta không biết câu chuyện xảy ra từ bao giờ, ở đâu, mà ngay cả địa danh “Ðào Nguyên” trong câu chuyện cũng chẳng rõ ở quốc gia nào, có hay không cũng chẳng biết, mà chỉ thấy trong truyện xưa tích cũ và trong kịch bản cải lương mà thôi.

Nghệ thuật cải lương đã viết thành kịch bản, dàn dựng đưa lên sân khấu cho người đời thưởng thức câu chuyện bằng cảnh trí, bằng lời ca tiếng hát. Tình tiết câu chuyện cũng diễm tình, cũng khá hay, và đặc biệt là gây thắc mắc cho khán giả, khi vãn hát ra về rồi mà vẫn không có giải đáp.

 


Nữ nghệ sĩ Thanh Thanh Tâm vai Yến Nhi. (Hình: Bộ sưu tập của Ngành Mai)

 

Không rõ thời điểm diễn ra câu chuyện ở thời kỳ nào, nhưng nếu căn cứ vào lúc đầu xảy ra cho đến khi kết cuộc cũng cả trăm năm.

Và câu chuyện bắt đầu như sau:

Cô thôn nữ Yến Nhi xinh đẹp đảm đang, đã thầm thương trộm nhớ chàng Từ Thức kể từ ngày hai người gặp nhau ở lễ hội hoa Xuân. Từ đó, nàng sớm hôm tảo tần buôn gánh bán bưng để giúp chàng ăn học, mong Từ Thức có ngày vinh quy bái tổ. Thế nhưng, ngày nọ trên bước đường phiêu bạt, du sơn du thủy, Từ Thức gặp con suối trong vắt với phong cảnh hữu tình, cỏ cây hoa lá xinh tươi, từng cơn gió nhẹ thoảng thoảng mùi hương thơm ngào ngạt. Chàng nương theo dòng suối đi mãi không biết chán, không biết mệt, càng đi xa thì phong cảnh càng đẹp...

Bất giác nghe tiếng động, tiếng ồn của nước, hình như có ai đang tắm suối thì phải. Tò mò, chàng vạch cây lá bước thêm vài bước... thì ra trước mặt chàng, một cô gái đẹp tuyệt trần đang vỗ bàn tay xinh xắn vào dòng nước chảy phát ra tiếng “chát chát.” Cô không mặc áo quần gì cả nên để lồ lộ tấm thân ngọc ngà, cân đối, thân thể cô là cả một công trình điêu khắc của tạo hóa đã dành cho mới có được như vậy. Thấy thế, Từ Thức đứng bất động một lúc, chưa biết có phải lên tiếng xin lỗi hay là lánh mặt ngay. Dù vô tình nhưng chàng nho sinh cũng thấy rằng mình có lỗi “nhìn trộm” người ta. Chàng quơ mạnh tay vạch lá cây định bỏ đi, thì cô gái phát hiện có người nhìn mình nên vội vã bước lên chỗ để xiêm y, mặc nhanh vào chạy theo níu kéo chàng lại.

Giáng Hương tiên nữ (tên cô gái) nói:

-Bớ chàng nho sinh kia, nhìn người ta rồi lại bỏ đi sao?

Từ Thức chưa biết phải trả lời thế nào đây cho ổn, thì cô gái nói tiếp:

-Ðã “thấy” người ta rồi thì phải đi theo người ta mà thôi!

Phân bua trao đổi với nhau một hồi, cô gái cho biết mình là tiên ở Ðào Nguyên, và đây là dòng suối “Tương Tư” các tiên nữ thường hay xuống đây tắm suối. Nhưng hôm nay có mặt một nam nhân của trần gian nơi đây là điều chưa từng có. Nàng cho biết do chàng đã thấy được thân thể của nàng thì bắt buộc phải đưa chàng lên cõi tiên gặp Thánh Mẫu để bà quyết định.

Thế là Từ Thức đi theo Giáng Hương lần theo dòng suối Tương Tư để vào chốn Ðào Nguyên, Bồng Lai Tiên Cảnh. Khi gặp Thánh Mẫu thì bà biết rõ căn duyên của Giáng Hương và Từ Thức phải nặng nợ với nhau thời gian hai tháng, nên bà tác hợp cho hai người, đồng thời dành một vùng huê viên rộng lớn cho cả hai ở đó mà vui hưởng hạnh phúc, không bị ai quấy rầy.

Giáng Hương cung phụng cho chàng hết mực, và kể từ hôm ấy Từ Thức ngày đêm quấn quít bên người đẹp tiên nga, vô vàn hạnh phúc...

Do là tiên nữ nên Giáng Hương biết rõ trong ý tưởng chàng ta đang nghĩ gì. Có một buổi chiều trời đang mưa lất phất, chàng chợt thấy cánh hoa đẹp ngoài vườn, loại hoa tỏa mùi hương bát ngát, sợ rằng lát nữa đây mưa nhiều, mưa nặng hột thì cành hoa tơi tả. Chàng có ý nghĩ đi bẻ cành hoa mang vô phòng, nhưng vì trời đang mưa nên chưa thực hiện, tức thì Giáng Hương lấy cây dù trao cho, bởi nàng đọc được trong ý nghĩ chàng ta.

Có những lần chàng muốn nghe nhạc, chỉ muốn thôi chứ chưa nói ra gì hết, thì Giáng Hương lấy đàn dạo lên vài điệp khúc mà chàng ta ưa thích. Tóm lại Từ Thức tận hưởng cảnh thần tiên, non bồng nước nhược bên cô vợ tiên nga hết dạ nuông chiều, mà người trần gian mấy ai có được như chàng nho sinh tốt số này.

Ở chốn Ðào Nguyên được hai tháng, thì ngày nọ Giáng Hương có lệnh của Thánh Mẫu gọi. Trước khi đi gặp Thánh Mẫu, nàng căn dặn chàng không được mở cánh cửa ở bức tường phía sau hàng hoa kiểng kia.

Không biết có phải duyên nợ của họ chỉ đến đây thôi hay sao, mà chính vì sự căn dặn của nàng đã gây ra sự tò mò của Từ Thức. Bóng nàng vừa khuất ngoài hoa viên, thì chàng ta đến mở cánh cửa. Thì ra đây là cánh cửa mở ra nhìn xuống trần gian, cảnh sinh hoạt chốn hồng trần hiện ra trước mắt, người qua kẻ lại dập dìu, chớ búa bán buôn nhộn nhịp, khiến cho chàng nhớ nhà, nhớ quê hương, và nhớ cả người yêu Yến Nhi.

Từ Thức còn mơ màng đứng bên cánh cửa đang mở, thì Giáng Hương đã về, nàng biết được ý định của chàng muốn về thăm quê hương. Nàng nói thầm:

-Thôi rồi! Ðịnh mạng đã sắp bày!

Từ Thức nói:

-Anh muốn về thăm quê hương vài hôm và sẽ trở lại.

Giáng Hương buồn rầu:

-Không được đâu chàng, trần gian và thượng giới cách biệt, người ở đâu thì ở đó, không thể qua lại được.

-Chớ sao anh là người hạ giới mà lại lên đây sống với em, hai tháng qua cùng em vui hưởng hạnh phúc?

-Ðó chẳng qua là do căn số, chỉ duy nhứt có mỗi mình chàng là được cái may mắn ấy.

Giáng Hương nói tiếp:

-Do chàng lạc lối và vô tình gặp thiếp chớ không phải cố ý, nên Thánh Mẫu cảm thông, cho chàng sống cận kề bên thiếp. Giờ đây nếu chàng về trần gian thì không bao giờ lạc lối vào Ðào Nguyên lần thứ hai.

Chàng nho sinh Từ Thức có trở lại trần gian để gặp người yêu cũ Yến Nhi? Phần 2 đăng vào kỳ sau.

Theo: Ngành Mai

Nguồn tin: NV

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn : Lưu ý viết có dấu khi thảo luận
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thảo Luận

16/06/2017
01/06/2017
01/06/2017
01/06/2017
26/05/2017
20/05/2017
05/05/2017
26/04/2017
18/04/2017